Bản không dấu Đôi lúc cha quên
(Hoathuytinh.com)

Bài viết sau đây được đăng lần đầu tiên trên tạp chí Reader's Digest năm 1947. 

Sau đó, hầu như năm nào cũng có người viết thư về toà soạn yêu cầu đăng lại. Ngoài ra bài còn được dịch ra nhiều ngôn ngữ trên thế giới, và luôn gây ra những cảm xúc chân thành sâu lắng. Nay xin đăng lại tâm tình của tác giả W. Livingston Larned, một người cha đang nhủ thầm với con mình...

Con ơi, cha nói cho con nghe lúc con đang ngủ say, tay kê dưới má, những lọn tóc vàng xoán dính vào vầng trán ẩm mồ hôi. Cha vừa lẻn vào phòng con đấy. Mới cách đây chỉ vài phút thôi, cha đang đọc báo bỗng dưng cảm thấy ân hận tràn trề.

Sáng nay cha giận dữ với con, lúc con đang mặc quần áo chuẩn bị đi học. Cha đã la con vì con rửa mặt chưa sạch, cha lại mắng con vì con chưa đánh bóng đôi giày, rồi cha nghiêm khắc chỉnh con khi con làm rơi bút viết.

Lúc đang ăn sáng, cha lại bắt con nghe những lời phê bình khác như: con làm rơi vãi thức ăn, con ăn tham quá, con đặt cánh chỿ lên mặt bàn, con phết quá nhiều bơ lên bánh mì!...Khi cha bước đi làm, con reo lên: "Hẹn gặp ba chiều nay nhé!", thế mà cha đã chau mày và đáp lại "Đi đứng ngay thẳng nào!".

Đến chiều, cảnh này lại tái diễn.

Khi đi làm về, cha thấy con quỳ gối bắn bi ở vỉa hè, vớ con bị thủng. Cha đã làm nhục con trước mặt bạn bè bằng cách, từ đó về đến nhà, cha bắt con đi trước, cha đi sau canh chừng.

- Giày vớ mắc tiền lắm, nếu chính con bỏ tiền ra mua, con sẽ biết cẩn thận hơn!.

Con ơi!...Làm cha mà nỡ lòng nói những lời như thế đấy!

Con có nhớ không, lúc tối, khi cha đang xem báo trong phòng đọc sách, con đã e dè bước vào, lưỡng lự ngay từ ngoài cửa, cặp mắt đầy lo âu? Lúc ấy cảm thấy bực dọc vì bị quấy, cha nhướng mắt khỏi tờ báo và hỏi cộc lốc"cái gì nữa đấy?"

Con không trả lời chi cả, chỉ chạy bay đến ôm cổ cha, xiết chặt bằng thứ tình yêu mà Thượng Đế đã làm nở hoa trong con tim, mà không có sự thờ ơ nào của cha có thể làm héo úa.

Con vụt chạy đi và cha nghe tiếng chân con leo lên cầu thang.

Con ơi, vài phút sau tờ báo đã tuột khỏi tay cha và một cơn sợ hãi buốt thắt tim cha khiến cha vô cùng bất an.

Thói quen, thói quen đã biến đổi cha đến mức nào rồi?

Thói quen la mắng, thói quen lúc nào cũng tìm được điều để chỉnh con.

Đấy có phải là cách duy nhất để cha cảm nhận tuổi thơ của con? Cha thương con biết bao, nhưng lại vụng về đối xử như thể con là người lớn.

Trong khi đó, biết bao nét đẹp, điều ngay và ý tốt đã hình thành cá tính của con!

Trái tim con bao la như bình minh phía sau ngọn đồi. Cha đã thấy rõ điều này lúc con bộc trực chạy đến ôm hôn cha trước khi đi ngủ.

Tối nay, với cha, không còn điều gì quan trọng nữa, con ơi!

Cha đến bên con, và trong bóng tối, cha đã tủi hổ quỳ xuống.

Sự tạ tội này hãy còn nhẹ nhàng quá.

Cha biết rằng con sẽ không hiểu được những lời cha đã nói cho con nghe, ngày mai khi con vừa thức giấc. Nhưng ngày mai, cha sẽ là một người cha thực sự! Cha sẽ cưng con, cha sẽ buồn khi con buồn. Cha sẽ vui khi con vui. Khi cha cảm thấy bực mình, cha sẽ cắn môi mình lại.

Cha sẽ nói mãi như một câu kinh:"Con chỉ là một đứa trẻ...Con thật bé bỏng biết dường nào!..."

Cha đã quên khi quá khắt khe với con như một người lớn. Nhưng giờ đây con ơi, khi nhìn thấy con ngủ mê mệt co tròn trong giường, cha mới nhận ra con chỉ là đứa bé thơ.

Mới hôm nào đây thôi, con hãy còn trong bụng mẹ, rúc đầu vào ngực mẹ.

Cha đã đòi hỏi con quá nhiều...quá nhiều.

Hoathuytinh.com (Vui lòng ghi rõ nguồn nếu bạn sử dụng truyện này)
Sưu tầm bởi Admin ngày 27.09.2018. Có 1206 lượt xem. Đánh giá:
Gởi truyện này Yêu thích Chép về máy Đánh giá: 0 điểm (0 votes)
Cảm nhận
Chưa có cảm nhận.
Viết cảm nhận
Bạn phải đăng ký và login để gởi cảm nhận. Bấm vào đây để đăng ký
Sự kiện
Bình chọn
Bạn biết đến Hoa Thủy Tinh từ đâu?





User Online
149 người đang xem Hoa Thủy Tinh, trong đó có 0 thành viên và 149 khách