Bản không dấu Một lời khen
(Hoathuytinh.com) Cách đây đúng 40 năm, tôi còn nhớ như in khi gia đình tôi chuyển từ vùng núi cao bang Chicago tới một khu phố nghèo ở New York để kiếm sống. New York tráng lệ và sôi động, cuộc sống và tất cả những gì được chứng kiến ở đây khiến một đứa trẻ chín tuổi như tôi cảm thấy sợ hãi. Ba tôi đã cố gắng xin cho tôi vào học tại một trường học nhỏ cách nhà không xa.

Những ngày tháng đầu tiên ở trường mới, tôi hoàn toàn cô độc. Tất cả học sinh đều xa lánh thay vì giúp đỡ tôi hòa nhập. Thậm chí khi tôi chủ động làm quen, chúng bỏ đi, chẳng thèm nhếch mép sau khi đã ném về phía tôi những cái nhìn chế giễu, miệt thị. Vài đứa lớn còn tụ tập lại để bắt nạt tôi.Tôi lờ mờ hiểu rằng ở đây chẳng ai ưa một đứa trẻ da đen con nhà nghèo, gầy gò và quê mùa như tôi cả. Suốt ba tháng, tâm lý sợ hãi và bị bỏ rơi khiến tôi gần như đứng bét lớp, mặc dù chương trình học đối với tôi chẳng khó khăn gì.

Thế nhưng, sau kỳ nghỉ đông mọi sự đã khác khi thầy Sean tới. Thầy được phân công chủ nhiệm lớp tôi thay cho thầy Paul bị nằm viện. Thầy rất nghiêm khắc, nhưng không nặng lời với bất kỳ ai. Dần dần lớp học trở nên có trật tự hơn, và những rắc rối của tôi cũng giảm đi nhiều. Có một điều tôi cảm thấy được an ủi, đó là thầy Sean cũng là người da đen.

Một ngày, đó là ngày mà tôi chẳng thể nào quên, khi thầy Sean công bố kết quả thi giữa kỳ. Thầy nhìn khắp cả lớp, từng người một, và khi tới tôi, thầy dừng lại thật lâu làm tôi cảm thấy run sợ. Nhưng rồi thầy vui vẻ nói: “Bài thi này các em làm rất tốt, nhưng luôn có một người làm tốt nhất. Thầy hoan nghênh tất cả các em". Khỏi phải nói lúc đó tôi vui như thế nào, vì tất cả các lần thấy Paul đọc điểm thi tôi đều bị than phiền.

Cuối buổi học, thầy nói tôi ở lại. Tôi sợ, rụt rè đến bên thầy, ấp úng: “Thưa thầy…" “Ồ, Joe, hôm nay em là người làm bài tốt nhất đấy, tuyệt lắm!�?. Tôi òa khóc, cái điều mà tôi chưa từng làm từ khi tới đây. Thầy Sean ôm tôi vào lòng: “Đừng sợ, cố gắng lên, có thầy luôn bên em".

Những lời của thầy Sean đã làm thay đổi cuộc đời tôi. Lúc nào trong đầu tôi cũng có hình ảnh của thầy đang cổ vũ cho tôi. Và tôi trở lại là tôi, học sinh xuất sắc nhất lớp vào cuối năm học đó, giống như khi tôi còn ở Chicago.

Năm sau, thầy Sean lại ra đi khi thầy Paul khoẻ trở lại. Nhưng lúc nào tôi cũng thấy như có thầy ở bên, và năm đó, cũng như những năm về sau, tôi luôn là người đứng đầu lớp. Mãi sau này, khi tôi học đại học, khi tôi bảo vệ luận án tiến sĩ, và ngay giờ đây khi tôi đang đứng giảng bài trước hàng trăm sinh viên của một trường đại học danh tiếng, không khi nào tôi quên được hình bóng thầy.

Hôm qua, tôi mừng đến phát khóc khi biết được địa chỉ của thầy sau 40 năm xa cách. Tôi đã lái xe một mạch 300km tới thăm người thầy mà tôi kính yêu nhất đời. Gặp lại thầy, tôi bật khóc, những kỷ niệm ngày đó bỗng sống lại như mới. “Ồ, Joe - thầy nói hệt như 40 năm trước – em vẫn yếu đuối như ngày nào". Tôi lặng người khi nghe thầy kể: “Hôm đó, bài làm em chỉ được điểm B, nhưng em đã cố gắng. Nhìn vào em, thầy thấy lại mình nhiều năm trước. Khi đó, một lời động viên của cô giáo đã giúp thầy vượt qua tất cả. Thầy đã tin rằng em cũng vậy, đó là lý do mà thầy gọi em ở lại hôm ấy. Và thầy không lầm".

Một lời khen đúng lúc mới kỳ diệu làm sao.

Tiến sĩ Joel Bawilley - Đại hocc bang Michigan, Hoa Kỳ
Hoathuytinh.com (Vui lòng ghi rõ nguồn nếu bạn sử dụng truyện này)
Sưu tầm bởi KAL ngày 31.07.2010. Có 41571 lượt xem. Đánh giá:
Gởi truyện này Yêu thích Chép về máy Đánh giá: 4 điểm (2 votes)
Cảm nhận
Gởi bởi xalohp1994 vào ngày 31.07.2010 10:04:43
tình thầy trò, ôi thật thiêng liêng thế!!!
Gởi bởi nhutuyet87 vào ngày 01.08.2010 05:35:34
xúc động wá.
Gởi bởi anhsaodem2909 vào ngày 02.08.2010 02:33:55
Có những nhà sư phạm thật giỏi, họ hiểu những gì mà học trò nhỏ của mình cần nhất.
Gởi bởi quynhhuong512 vào ngày 07.08.2010 03:58:34
hay quá, chỉ cần một lời động viên mà có thể thay đổi 1 con người thật ko dễ chút nào!
Gởi bởi ngocchinh vào ngày 10.08.2010 03:30:15
Đọc xong mình nhớ cô giáo cấp ba quá.lâu rùi ko gặp được cô vì cô chuyển công tác.hic.
Gởi bởi beyeu1080 vào ngày 25.08.2010 09:19:20
minh cung co 1 nguoi thay va 1 nguoi co giao dang yeu nhat ttren doi, ba va me
Gởi bởi cunmozin vào ngày 27.11.2010 07:33:25
Một lời nói chân thành có thể làm thay đổi cả một số phận
Gởi bởi diana vào ngày 29.06.2011 11:40:43
Cần lắm ng` thầy như vậy vs những học trò nhỏ
Gởi bởi uyennhi_103 vào ngày 21.07.2011 03:05:14
Quả thật câu chuyện rất có giá trị suy ngẫm và mình nghĩ những người thầy người cô mới là những người giỏi nhất...
Gởi bởi yo_sama vào ngày 23.11.2011 12:27:24
mình không biết khen người khac ra sao!
Gởi bởi mtsprole vào ngày 25.05.2013 11:28:23
Hay!
Viết cảm nhận
Bạn phải đăng ký và login để gởi cảm nhận. Bấm vào đây để đăng ký
Sự kiện
Bình chọn
Bạn biết đến Hoa Thủy Tinh từ đâu?





User Online
122 người đang xem Hoa Thủy Tinh, trong đó có 0 thành viên và 122 khách