Nhật ký của kimcuc151184
kimcuc151184 viết vào ngày 11.03.2021
Mượn lời
Hôm nay đọc được bài viết này trên Dân trí. Tìm thấy bản thân mình trong đó, mình xin phép tác giả Hải Đường để lưu bài viết ấy vào đây. Ai cũng có một thời thanh xuân như thế... ............................................................ ....Nếu chúng ta gặp lại, xin đừng bỏ lỡ nhau.... Cuộc đời này, ai cũng có một người, từng trò chuyện thâu đêm suốt sáng, từng gắn bó đi đâu cũng có nhau, chia sẻ hết với nhau mọi chuyện vui buồn, để rồi... ...Nói mãi thành nhàm, đi mãi thành xa, đến một ngày trở thành người tồn tại lặng lẽ bên lề cuộc đời nhau, đến một câu chào cũng không có, dù vẫn lặng lẽ nằm trong "danh sách bạn", dù vẫn thấy nhau mỗi lúc nick sáng đèn. Chúng ta không bao giờ hỏi nhau ngày ấy bản thân mỗi người nghĩ gì. Chỉ biết rằng trong trái tim non nớt vừa trỗi dậy một cảm giác thích thích, thương thương, nhưng ai cũng nghĩ tình cảm phía người kia chắc không nhiều đến thế, chỉ là mình tự yêu nhiều quá đấy thôi. Vì thế mà, ta đã bỏ lỡ bao khoảnh khắc, bao yêu thương lẽ ra phải được nói thành lời. Một chiều thu gió heo may, hai bóng áo trắng học trò sánh bước bên nhau trên bờ hồ lộng gió. Cơn gió lạnh như cố tình trêu chọc thách thức, có dám gần nhau thêm một chút nữa để kiếm tìm hơi ấm hay không? Bàn tay đã chìa ra, chỉ một khoảng rất ngắn nữa thôi tay đã tới được tay, nhưng lại bất ngờ rút lại. Ai bảo gió làm tóc lùa che mắt. Một tối sau cuộc liên hoan tới bến với đồng nghiệp, trong chếnh choáng men say đôi chân đã vô cớ chạy thật vội đến trước cửa nhà người ta. Vòng tay muốn ôm cả thân hình gầy guộc nhỏ bé của người ấy vào lòng, con tim nhung nhớ thúc giục ấn ngay số điện thoại của người ấy. Thế rồi mà khi nghe giọng người ta lại chỉ nói được câu "cậu đã ngủ chưa, mình vừa đi uống với bạn về, say quá. Mình ngủ đây. Cậu cũng ngủ sớm đi nhé"… Một trưa nắng như đổ lửa, hai đứa hẹn nhau nhất định phải cùng đi ăn, cùng xem một bộ phim, vì "mình có chuyện muốn nói". Trưa ấy là buổi cuối cùng đánh dấu cho một lần gặp gỡ rồi chia tay, người ấy lên đường đi du học sau lời tạm biệt đầy ẩn ý "mình phải đi rồi…". Năm tháng thật dài, chúng ta thành hai người dưng không hủy kết bạn trên facebook, không cắt đứt cánh cửa dẫn đến nhau, chỉ là chúng ta không còn liên lạc. Những hỏi han ban đầu nói mãi cũng thành nhàm. Cuộc sống của chúng ta không còn sự hiện diện của nhau. Dù tim vẫn rộn ràng mỗi khi nick người kia sáng đèn, chúng ta đơn giản là không thể bước vào cuộc sống của nhau nữa. Tháng năm để lại một nỗi niềm nuối tiếc. Nếu còn có thể gặp lại, mặt đối mặt, xin đừng bỏ lỡ nhau. Nguồn: St (Hải Đường)
Cảm nhận
Chưa có cảm nhận.
Viết cảm nhận
Bạn phải đăng ký và login để gởi cảm nhận. Bấm vào đây để đăng ký



Bình chọn
Bạn biết đến Hoa Thủy Tinh từ đâu?





Liên kết
User Online
74 người đang xem Hoa Thủy Tinh, trong đó có 0 thành viên và 74 khách