Nhật ký
Minh sao vậy nhỉ? Biết trước là không có kết quả, sao vẫn cứ muốn đâm đầu vào. Tại sao người ta luôn tỏ ra không cần mình, nhưng mình cứ mặt dày mà xuất hiện. Nhớ điên cuồng. Làm sao đây? Tìm một lối khác để dẫn dắt suy nghĩ của mình? Có hèn quá không, có lầm lỗi những không? Mình sợ nhất là thứ tình cảm rẻ mạt, nhưng mình làm như thế thì có khác gì ...
Em thường không hối hận về những việc mình đã làm. Nhưng lại rất hay hối hận vì những câu mình đã nói. Dù rất cố gắng kiểm soát lời nói, nhưng dường như em toàn nói sai. Em nhớ anh. Đó là điều em muốn nói, nhưng lại không dám nói. Anh là người em muốn tìm nhưng lại không dám tìm. Mình là gì của nhau, em là gì của anh. Chẳng là gì cả. Tại sao em lại ...
Em mong muốn được hạnh phúc. Nhưng rồi chợt nghĩ. Nếu em được hạnh phúc, nhưng người bên cạnh không phải anh. Anh có đau lòng không???
Buông tay đi Thắm àh. Thì ra dòng chữ “Vừa mới truy cập”, chẳng có ý nghĩa gì cả. “Em hay quên anh đi, và anh cũng sẽ làm như vậy”. Câu này là câu mày nên nhớ nè. Từ bỏ đi...
Tự nghĩ, bản thân lúc đầu chỉ là muốn thời gian qua nhanh 1 chút, vơi đi nỗi cô đơn, rồi hết dịch có người trông mình về. Đến bây giờ, mọi chuyện lại thành ra. Thời gian chậm chạp, nặng nề trôi, cô đơn gấp bội, và bản thân càng trông hết dịch hơn ai hết. Nghĩ lại, chỉ có thể nói là “tự làm, tự chịu”, trách ai bây giờ. Bản thân ko có gì để giữ người ...
Đúng như vậy. Mày chẳng thay đổi gì cả. Cũng may là mày vẫn còn nhớ chuyện của 10 năm trước, và không sai phạm như lần ấy. Hấp tấp, vội vã. Mày đã từng rất tệ hại. Nhưng bây giờ thì tốt rồi, có thể tuổi nhiều, con người ta chín chắn thêm được 1 bậc. Nhắn với 1 người: - Em đã rất nhớ anh. Đã có rất nhiều lần muốn nhắn tin cho anh. Em muốn hỏi “anh có ...
Lần đầu tiên trong đời, em muốn được thay đổi vì một người. Là anh đấy. Như thế này cũng tốt, anh được quyền tự bảo vệ bản thân mình, khỏi kẻ như em. Em sẽ thay đổi, sẽ học tiếng anh, sẽ không ghét nấu ăn nữa. Em sẽ đi tìm anh. Hy vọng chúng ta sẽ sớm gặp nhau.
Hnay lại một giấc mơ đáng ghét. Giật mình thức dậy với câu hỏi “vậy em là cái gì?”. Em về nhà, căn nhà đó đã không còn chỗ cho em. Lòng đau như cắt. Tại sao mãi em vẫn ko thể buông bỏ anh?
«« « 1 2 3 4 » »»



Bình chọn
Bạn biết đến Hoa Thủy Tinh từ đâu?





Liên kết
User Online
77 người đang xem Hoa Thủy Tinh, trong đó có 0 thành viên và 77 khách