Bản không dấu Điều quý giá nhất
(Hoathuytinh.com) Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.

Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.

Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?"

Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?"

Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi.

Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.

Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"

Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"

Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."

Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.

Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"

Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi."

Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"

Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.

Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.

Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"

Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.

Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.

Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm tự sát.

Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.

Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"

Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"

Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...

Lời bàn :Câu chuyện khép lại không biết bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?

"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"

Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ.Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.

Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.

Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ. Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.
Hoathuytinh.com (Vui lòng ghi rõ nguồn nếu bạn sử dụng truyện này)
Sưu tầm bởi blue_sand ngày 11.05.2009. Có 75624 lượt xem. Đánh giá:
Gởi truyện này Yêu thích Chép về máy Đánh giá: 5 điểm (7 votes)
Cảm nhận
Gởi bởi lategoodbye90 vào ngày 11.05.2009 14:05:34
Rất ý nghĩa !
Gởi bởi songhau99 vào ngày 11.05.2009 16:14:14
cảm ơn nhé bạn.
Gởi bởi masuhin vào ngày 11.05.2009 16:16:02
...............................................
Nhân loại có 1 biệt tài là luôn chọn đúng đìu phiền toái nhất về cho mình. Ko nhận ra đc cái hạnh phúc đơn giản bên ta, luôn đâm đầu vào rắc rối, kím tìm cái phù du roài ngơ ngác nhận ra ta sai lầm..........................
Gởi bởi willypham vào ngày 11.05.2009 16:16:32
"Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng" cảm ơn bạn đã típ thêm cho mình nièm tin và hy vọng...
Gởi bởi kute vào ngày 11.05.2009 17:28:45
cái quý nhất chính là hạnh phúc đang nắm giữ, liệu có biết bao nhiêu người nhận ra rằng mình đang hạnh phúc?
Gởi bởi blue_sand vào ngày 12.05.2009 02:17:29
@All: mình thật sự bị thuyết phục bởi nội dung của truyện nên share cho các bạn cùng đọc..cùng cảm nhận... ^!^
Gởi bởi cuncon_87 vào ngày 12.05.2009 03:01:57
Một câu chuyện thật ý nghĩa và cảm động,thế gian này điều quý nhất là hạnh phúc đang nắm giữ nhưng để nhận ra điều quý giá nhất đó chúng ta sẽ phải trải qua một chặng đường dài đầy khó khăn và thử thách........
Gởi bởi zojovial vào ngày 12.05.2009 04:04:46
Câu truyện này quả thực quá ý nghĩa... Đừng mải theo đuổi những điều mà mình "mộng tưởng" là lớn lao... hãy nhìn quanh và nhận "ý nghĩa" từ những giá trị bình dị nhất!!!
Gởi bởi newsoul vào ngày 12.05.2009 04:54:20
điều quý giá nhất là hạnh phúc đang nắm giữ... đôi khi chạy theo cái đã mất và không có được mà vuột mất điều quý nhất
Gởi bởi nguyenth_1988 vào ngày 12.05.2009 07:24:55
truyện hay quá...
Gởi bởi hoangtungheo vào ngày 12.05.2009 08:16:38
Đúng vậy bạn à chúng ta thường buồn rầu về những gì mình chưa có hoặc đau khổ về những gì mình mất đi nhưng những gì đang có thì chúng ta lại dửng dưng với nó.Câu truyện rất hay.Cảm ơn bạn ! "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"
Gởi bởi phonglanrung vào ngày 12.05.2009 08:29:55
"đừng tập trung vào một ô cửa đang đóng lại để rồi bỏ lỡ một ô cửa đang được mở ra với bao hạnh phúc phải ko ban?" mẫu chuyện của bạn thật ý nghĩa.trước đây mình cũng như cô CHÂU NHI kia.mình cứ mãi chạy theo một người ko phải là của mình mà ko biết rằng có người đang chờ đợi mình cũng may là mình đã nhận ra kịp nếu ko chắc mình sẽ rất hối hận.nên khi đọc được mẫu chuyện này mình càng quý trọng tình yêu mà mình đang có.dù tình yêu này đang gặp thử thách!
Gởi bởi newsoul vào ngày 12.05.2009 13:43:36
chúc phonglanrung hạnh phúc với tjinh yêu hiện tại nhe
Gởi bởi masuhin vào ngày 13.05.2009 01:34:40
@ phonglanrung: bạn thật may mắn khi đã tìm đc hạnh phúc mình đang có. Hãy trân trọng và cùng tình yêu đó vượt wa mọi thử thách nhé bạn. ^^
Gởi bởi phonglanrung vào ngày 13.05.2009 07:29:23
cảm ơn newsoul và masuhin đã động viên phonglanrung. mình chúc các bạn gặp được nhiều niềm vui và hạnh phúc "HẠNH PHÚC LÀ DO MÌNH TẠO RA CHỨ KHÔNG PHẢI TRỜI BAN TẶNG"
Gởi bởi vjp_xinh vào ngày 17.05.2009 04:42:25
minh thich cau truyen nay
Gởi bởi cafe_mot_minh_83 vào ngày 19.05.2009 07:59:54
Vẫn biết rằng điều quý giá nhất là những gì ta đang nắm giữ nhưng mấy người nhận ra được mình đang giữ những gì? Chúc tất cả hạnh phúc!!!!!!!!!!!
Gởi bởi ngoc_hai_30488 vào ngày 20.05.2009 14:22:40
mình rat vui khi đươc đọc câu chuyện thật cảm động này. đúng thật có những thứ mình mất đi sẽ cảm thấy rất tiếc nhưng chinh nhũng gì đang nắm giữ mới là quý giá nhất phai ko các bạn . mình đã tưng đánh mất người mình yêu vì chi thói ích kỷ của mình . va giờ đay mình đã tìm lại cô ấy mình cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết . mình cảm ơn ông trời đã đưa cô ấy về lại với mình . các bạn àh hãy bit quý trọng những gì mình dang có nha hạnh phuc là nhưng gì minh tưởng chừng như vô nghĩa đó
Gởi bởi tieuthanh04 vào ngày 22.05.2009 07:23:10
mình cũng đã từng chia tay bạn trai. Người đó đã ngỏ lời với mình trước nhưng cũng là người nới tiếng chia tay mình. Lúc đó mình chưa được đọc câu chuyện này, cũng rất buồn nhưng rồi lại tự nhủ: "sẽ có người biết trân trọng mình hơn". Và sự thật đã chứng minh, người bạn trai mình bây giờ tuy có thể không bằng người đó nhưng mình lại cảm giác rất hạnh phúc vì được trân trọng.

Câu chuyện này mình đã được nghe đọc trên trang radio đàn ông của danong.com nhưng đọc lại vẫn thấy hay. Cam ơn bạn!!!
Gởi bởi jimmy vào ngày 23.05.2009 13:28:29
mình hỏi nhé......!
nếu có người cắt đi sợi dây tình cảm đó mình có thể tim bạn mua lại ko?
maimaibenem27081987
nhắn tin lại nhé
Gởi bởi blue_sand vào ngày 28.05.2009 06:28:17
@jimmy: câu trả lời nằm ở cuối truyện mà bạn :)
Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ. Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.

Đừng buồn nhé bạn!!!
Gởi bởi love vào ngày 05.06.2009 04:04:29
thực ra love thấy câu chuyện nào cũng có ý nghĩa sâu xa. Nhưng về lĩnh vực tình yêu thì đây là một câu chuyện love tâm đắc...và love nghĩ rất nhiều người cùng suy nghĩ ấy ...
Gởi bởi binbindao vào ngày 17.06.2009 04:42:25
Lâu rồi mới thấy lạy được những suy nghỉ này nhỉ . quý trong cái đang có cung la một cách để sống . Nhưng phải đặt câu hỏi " làm sao để nắm giữ nó ? ". không phải do minh quyết định . chỉ thấy bất lực mà thôi . dù gì cung cảm ơn bạn .
Gởi bởi mylove12137 vào ngày 22.06.2009 03:49:31
ý nghĩa thật,đọc xong nhận ra được rất nhiều điều và thấy trân trọng những gì đang có hơn,thanks
Gởi bởi linhtruong vào ngày 19.09.2009 05:07:35
thật hay và rất sâu sắc!mình rất thích.
Gởi bởi senegan113 vào ngày 25.09.2009 11:35:48
đúng!cái quý giá nhất là hạnh phúc đang nắm giữ,nhưng tôi đã ko bít trân trọng và nắm gữi nó.Đả có cái quý nhất nhưng ko bít duy trì và bảo vệ,vun đắp cho nó ngày càng tốt đẹp hơn ....thế là tôi đã mất anh.Người mà tôi đã đi tìm bấy lâu nay,tôi thật ngok!!mất rùi mới bít hối hân,wá muộn rùi.Phải chi tôi đọc được câu chuyện này sớm hơn thì hay biết mấy,tôi biết cái gì là quý giá nhất!wá muộn để hối hận!
Gởi bởi caloc vào ngày 06.11.2009 13:26:37
quá hay luôn,tại sao mình cứ tìm những thứ xa vời mà bỏ quên những thứ bên cạnh nhỉ?
Gởi bởi tueftu vào ngày 02.11.2010 07:42:07
rất hay và ý nghĩa.
cám ơn bạn nhiều.
Gởi bởi carla vào ngày 02.06.2011 06:56:52
"Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ.Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng"
" yêu một người không nhất thiết phải có được người đó, nhưng có một người thì hãy ráng yêu lấy họ"
mình rất thích những câu chuyện này...không chỉ trong tình yêu, nó còn là triết lí sống
Gởi bởi rubyruby vào ngày 24.11.2011 09:03:25
Minh rat thic cau chuyen nay!!!!
Viết cảm nhận
Bạn phải đăng ký và login để gởi cảm nhận. Bấm vào đây để đăng ký
Sự kiện
Bình chọn
Bạn biết đến Hoa Thủy Tinh từ đâu?





User Online
40 người đang xem Hoa Thủy Tinh, trong đó có 0 thành viên và 40 khách