Nhật ký
Ta đã nói với người rồi, tới giờ người vẫn im lặng chưa hỏi han một lời. Ta phải tự nhìn lại mình phải sống cho bản thân, đừng vì người nữa được không, làm ơn đi ta ơi. Dừng lại đi ta ơi, ta chưa bao giờ đòi hỏi bất kỳ điều gì cả, người mặc kệ ta, ta là cái đinh j đâu. Ta ghét cảm giác lúc này, ta ghét phải nhìn thấy người, ta ghét tất ...
Sức khoẻ suy yếu, tinh thần cũng giảm sút hẳn theo. Ta chơi vơi giữa cuộc sống, không thể tâm sự cùng ai, kg thể mệt mỏi ngã vào ai chỉ biết một mình chống chọi lại cuộc đời này. Cảm giác người ở ngay trước mặt, muốn tới ôm người dựa dẵm vào người cho qua những mệt mỏi trong cuộc đời này. Nhưng than ôi, khoảng cách một tầm tay, nhưng xa nhưng cả một thế kỷ. Người ...
Sáng thức dậy ở một nơi xa, chẳng ai quan tâm ta làm gì ở đâu, chẳng ai hỏi han gì. Đôi khi phải tự biết bản thân mình đang ở đâu đang làm gì, tự do cũng có cái giá của nó, tự do về mặc cá nhân nhưng đổi lại là kg ai là thuộc về mình, ai cũng có những mối quan tâm khác. Buông bỏ, nhất định buông bỏ, buông tay thôi, mình chẳng là ...
Cứ suy nghĩ, chấp nhất chi cho bản thân mình thêm khổ sở nhỉ, người kg cần ta, vậy ta cũng chẳng cần người. Bao giờ cũng vậy qua mỗi lần như vậy, tâm lý cũng thật mệt mỏi, phải đấu tranh phải tự an ủi bản thân một thời gian dài mới hồi phục lại. Vậy mà khi hồi phục xong lại lao vào nữa, ta nghĩ mình dại lắm, cái dại của một con thiêu thân, tự lao ...
Trong một khoảnh khắc nào đó, cho dù ta đã tự chấp nhận im lặng, nhưng ngoảnh lại cũng tự cảm thấy buồn phiền. Một cảm giác giống như mình bị lợi dụng, lợi dụng tình cảm. Người im lặng, có khi hỏi han, có khi bỏ mặc, ta cũng tự biết mình không có quyền đòi hỏi, ta cũng tự biết phải im lặng, nhưng đôi lúc cũng cảm thấy kg thể tiếp tục như thế này. Hay người ...
Người im lặng, sao ta lại kg im lặng, ta sẽ im lặng im lặng đến tĩnh lặng. Người có coi ta ra j đâu, chưa một lời hỏi han, chưa một lần chủ động nhắn cho ta, ta chẳng qua chỉ là một thứ dễ bị lợi dụng. Ta sẽ mãi im lặng như thế này, để coi đến bao giờ ng sẽ chủ động nói với ta một lời.
Hôm nay mình quyết định làm một số việc quản trọng trong thời gian này, lúc đầu mình cảm thấy thực sự cần thiết, nhưng sao giờ ngồi đây mình lại thấy tình thần kg thoải mái, chỉ muốn khóc thôi. Mệt mỏi quá ước thời gian qua mau, mẹ thật sự có lỗi với bé
Hôm đó sao lại quan tâm ta nhỉ. Về nhà đến nhà chưa em? Chỉ là hỏi để cho an tâm thôi! Người quan tâm ta ư, hay đối ai cũng vậy, còn lại tất cả những ngày khác là sự lạnh nhạt, ý chí người thật kiên định, ta không yêu người, hay thật sự kg có quyền yêu người. Làm sao nhỉ, ta làm j bây giờ, buông bỏ từ bỏ hãy là chính mình ui ta sao ...
«« « 1 2 3 4 5 6 7 » »»



Sự kiện
Bình chọn
Bạn biết đến Hoa Thủy Tinh từ đâu?





Liên kết
User Online
153 người đang xem Hoa Thủy Tinh, trong đó có 0 thành viên và 153 khách