Nhật ký
M lên BD đi dạy rồi htt ạ. Cv bù đầu. Máy tính cho em họ mượn. Không nỡ lấy lại. Mua tạm cái máy mini giờ bật nút nguồn ko lên. Hài. Ko có mt ko có đt thì chẳng làm đc gì cả htt ơi. Cái tính m làm khổ mình rồi.
Đã lâu rồi không vào lại Nhật ký vì trước kia luôn muốn nó trôi hết đi nhưng không hiểu sao hôm nay lại muốn được trãi lòng ... Vốn dĩ trong chuyện tình cảm từ trước tới nay tuy mình không phải là người mở đầu nhưng ... lại luôn là người kết thúc ! Không phải mình mạnh mẽ hay cũng không phải mình không còn cảm xúc mà chỉ đơn giản vì ... mình nghĩ mối quan ...
Ngày đầu tuần. Bụng mình thì đang cồn cào. Viết nhật ký để quên cơn đói đi nào. 40 phút nữa mới tới giời cơm trưa mà. Hôm qua là sinh nhật của bạn. Mình không quên, chưa bao giờ quên. Nhưng mình chẳng nhắn tin chúc mừng như mọi năm vì mình biết, điều đó không thật sự có ý nghĩa với bạn. Mà mình thì nên dừng những cái việc vô nghĩa ấy lại. Thế nên mình im lặng. ...
Thấy hoang mang giữa những bộn bề suy nghĩ. Chẳng biết mình nên như thế nào. Con bạn thân đã thay đổi rất rất nhiều. Thấy cs của nó cũng tốt lên rất nhiều cả về vật chất lẫn tinh thần. Thấy nó như vậy thật tâm cảm thấy rất vui nhưng nhiều khi thấy nhớ nó của ngày xưa, cứ buồn là nt xả...Mọi thứ thay đổi nhiều quá. Mong cs yên bình để chiều về nhà nhìn thấy mẹ ...
Hnay lại một giấc mơ đáng ghét. Giật mình thức dậy với câu hỏi “vậy em là cái gì?”. Em về nhà, căn nhà đó đã không còn chỗ cho em. Lòng đau như cắt. Tại sao mãi em vẫn ko thể buông bỏ anh?
Ai người cũng suy nghĩ dùm,lo chị kg thể ở đó,xin cho về cơ quan khác,một câu gửi gắm của người hơn ngàn vạn lần mình phấn đấu.sợ bé kia về làm kg có j nổi bật phải ưu ái giao việc để còn ghi điểm với thiên hạ, vậy còn mình,anh có từng suy nghĩ cho em chưa,một chút cũng kg,em chỉ là cái bóng,chỉ có thể làm người thu gom chiến trường,một đứa sai vặt miễn phí tuyệt ...
đêm dài mình anh lặng lẽ, gặm nhấm kỷ niệm yêu thương, cơn mưa đêm... cào cấu vết thương. Trong đêm nay anh thấy hối tiếc, hối hận, ngày đó... không nắm lấy tay em thật chặt
Có những ngày lòng mình như mưa. Chẳng thể làm gì hơn, ngoài việc rơi xuống... Mọi kỳ vọng, thiết tha lẫn ảo tưởng. Cứ thế buông hẫng. Và tan ra. Tất cả chúng ta cũng đều là những giọt mưa. Sẵn sàng rời khỏi nơi từng là cả-bầu-trời mình nương tựa. Để vỡ thành những mảnh xước mang hình giọt nước, như trăm triệu mũi tên đau điếng ghim xuống lòng đường. Khi thấy mình không còn được bầu trời kia trân trọng.
«« « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 » »»



Bình chọn
Bạn biết đến Hoa Thủy Tinh từ đâu?





Liên kết
User Online
79 người đang xem Hoa Thủy Tinh, trong đó có 0 thành viên và 79 khách