Thành viên
dohoangviet
Họ tên
Do Hoang Viet
Ngày đăng ký
02.11.2012
Ngày sinh
12.04.1995
Giới tính
Nam
Nơi ở
Thảo nguyên
Yahoo
YM: jewelry_1204@yahoo.com [email protected]
Website
Website
Sở thích
Nhiều thứ...
Hoạt động của dohoangviet
  • @dohoangviet: Có vẻ, mỗi khi nhìn về quá khứ, ta đều thấy đó là 1 phiên bản tốt hơn của hiện tại. Hiện tại, không mơ mộng, cũng ko hy vọng, cũng ko hứng thú với gì cả. Càng ngày càng gần cái mốc 30 tuổi. Từ bé tới giờ mình ... ngày 15.02.2022 05:17pm
  • @dohoangviet: Vừa tìm đc 1 bài hát rất hay từ Thùy Chi, sự kết hợp tuyệt vời giữa giai điệu và giọng hát. Tối nay ngủ muộn xíu, nghe đi nghe lại cho đã. *** Năm nay đã 27, sắp 30 rồi, nghe già thế, mình chưa bao giờ tưởng tượng đến ... ngày 10.12.2021 06:04pm
  • @dohoangviet: Dịch đã hết, dù có còn thì ở đây cũng chẳng mấy ai quan tâm. Công việc thì vẫn luẩn quẩn trong cái vòng lặp cũ. Mình đang thấy mắc kẹt giữa đi về và ở lại. Ở lại thì vẫn có việc, nhưng nhìn quanh, từ người cùng công ty, ... ngày 26.10.2021 04:09pm
  • @dohoangviet: Không được dễ dàng sụp đổ như vậy. ngày 03.09.2021 01:04am
  • @dohoangviet: Dù sao viết ra cũng thấy ổn hơn là ngồi/nằm gặm nhấm những suy nghĩ trong đầu. Bình thường thì ko sao, nhưng khi rơi vào các tình huống phát sinh mâu thuẫn, mình trở nên nhạy cảm kinh khủng, nếu không hành động thái quá, thì cũng tự đầu độc ... ngày 12.06.2021 01:30pm
  • @dohoangviet: Làm cách nào để tập trung vào công việc, không sân si chấp vặt nhỉ ? Mình không thể đi công ty khác mà vẫn giữ lối cư xử cũ được. Tìm cách nào đó chấp nhận rằng, có thể mình sẽ không được tôn trọng, bị coi thường, hay gây ... ngày 06.06.2021 04:13pm
  • @dohoangviet: Không biết có vượt qua được kiếp nạn này không nữa. Giờ mình chẳng còn nghĩ được gì tích cực. Có 1 cơ chế nào đó gây ra những bất hạnh và xui xẻo trong cuộc sống này. Mà ở tuổi này, mình thấy mình thật yếu đuối để vượt qua. ... ngày 02.04.2021 01:10pm
  • @dohoangviet: Lối sống của người miền Nam đc thể hiện rất đặc trưng qua cách chọn và sắp đặt các bàn ghế ở hàng quán. Một phong cách rất hưởng thụ. Người ta uống cà phê; cũng thường xuyên như người Bắc uống trà đá vậy; nhưng tâm thế khác hẳn; có ... ngày 20.12.2020 06:33pm
  • @dohoangviet: Thất bại lần này khiến mình sẽ rất lâu nữa, hoặc ko bao giờ có thể chủ động vs 1 đứa con gái. Thôi được rồi. ngày 22.11.2020 12:50pm
  • @dohoangviet: CMSN. Mong rằng sau này t gặp lại m có thể nc vô tư vs m như đối vs những cô gái khác, chứ ko phải làm ngơ chỉ để chứng minh thêm rằng t ko thích m. Dù với t m đặc biệt hơn người bình thường, nhưng mọi thứ ... ngày 18.08.2020 05:00pm
  • @dohoangviet: Mình ko có ý định xen vào cs của nó. dù chỉ là mấy tin nhắn ngớ ngẩn. Nhưng hôm qua thực sự là trùng hợp, nên lỡ tay gõ vài dòng. Mà sao messenger ko cho phép ẩn tin nhắn đi nữa nhỉ. Chắc năm nay hoặc năm sau nó ... ngày 05.05.2020 05:35pm
  • @dreamer: =))) Không được cười, nghe chưa :v :V ngày 07.07.2018 05:06pm
  • @dohoangviet: Để cân bằng hơn, 1 tuần mình chỉ dành 2 buổi tối cho chuyện công ty. Cái văn hóa nó là vậy, ai biết chuyện người ý, thôi kệ. Không cần phải quá lo lắng. Trách hay mắng, kệ. Suy nghĩ cho mình nhiều hơn chút, không thể bỏ đatn lần ... ngày 18.05.2018 11:14am
  • @dohoangviet: Mình nên tập dần thói quen, không bày tỏ sự giận dữ, hay buồn chán cho người khác thấy, mà nên tìm cái gì đó để quên hết đi. Người ta không có nghĩa vụ phải hiểu mình. ngày 06.02.2018 04:47pm
  • @dohoangviet: không nên cố chấp nữa, đừng lãng phí thời gian cho những người không thích hợp. Giờ mình nên tìm những mối quan tâm khác tích cực hơn. Mình sẽ chủ động hơn trong việc học và không hi vọng vào người khác. ngày 06.02.2018 04:43pm
Album ảnh
Ước nguyện
Bài hát yêu thích
  • Chưa có bài hát yêu thích
Truyện yêu thích
  • Chưa có truyện yêu thích
Truyện đã đăng
  • Chưa đăng truyện nào
Nhật ký
không cần phải nói nhiều
Lưu bút
Do dohoangviet gởi ngày 15.02 05:17pm
Có vẻ, mỗi khi nhìn về quá khứ, ta đều thấy đó là 1 phiên bản tốt hơn của hiện tại. Hiện tại, không mơ mộng, cũng ko hy vọng, cũng ko hứng thú với gì cả. Càng ngày càng gần cái mốc 30 tuổi. Từ bé tới giờ mình chưa bao giờ nghĩ mình sẽ già đi. Lũ trẻ lớn cả rồi. Đứa cháu gái mình bế năm lớp 8 giờ đã sắp vào lớp 10. Eo ơi... Kiếm được nhiều tiền thì ko nói, còn khi ko có đồng nào trong tay, từ xã hội, bạn bè, tới gia đình như đang đè tâm trí xuống, đố mà mơ mộng được. Nhưng, nếu bị động như vậy khác nào đi vào ngõ cụt. Cần một sự dũng cảm để vượt qua và tận hưởng những điều đang diễn ra. *** Hôm nay lạnh vl mà vẫn cố gắng lết ra chạy 3 vòng. Cố gắng duy trì chuỗi vận động này trong 1 tháng xem có gì thay đổi không.*** Mà thực sự, ở tuổi này, ngoài tiền và tình yêu ra thì khó có j làm cho ta vui đc. Nhưng mà vẫn chưa có may mắn gặp đúng người. Kiểu này, chắc nhờ bố mẹ mai mối thôi -_- .
Do dohoangviet gởi ngày 10.12 06:04pm
Vừa tìm đc 1 bài hát rất hay từ Thùy Chi, sự kết hợp tuyệt vời giữa giai điệu và giọng hát. Tối nay ngủ muộn xíu, nghe đi nghe lại cho đã. *** Năm nay đã 27, sắp 30 rồi, nghe già thế, mình chưa bao giờ tưởng tượng đến giai đoạn này, hồi nhỏ có tưởng tượng xa đến mấy cũng chỉ tới thời sv là hết. Cơ bản thì chả giống tưởng tượng tí nào. Mình ko thể ngừng những suy nghĩ, rồi chìm đắm vào 1 thế giới khác, ở một nơi có nắng nhẹ chiếu vào, yên tĩnh, ko có ai. Kí ức và càm xúc cứ nhạt dần. Đầu tiên là mình quên mình đã từng vui vẻ như nào, rồi quên cả cảm xúc về hình mẫu người con gái mình từng thích. Cái nỗi sợ già đi nó giục con người ta phải sớm lập gia đình, dù chưa gặp đc người phù hợp, ng ta dễ chấp nhận nhau hơn. Mình đến tuổi đó rồi à ?! Tuổi phải sống cho người khác, sống để đẹp trong mắt người khác. Mà thế đ nào lại có suy nghĩ đó, bạn bè để giúp đỡ nhau, ko phải để cười vào nhau khi gặp khó khăn, nhỉ. *** Sáng nay lượn lờ quanh thành phố Rạch Giá. Vùng này có khí hậu cảm giác như đẹp quanh năm, dù hơi nhàm chán. Nắng dịu, gió mát, trời xanh, cuối chiều thì hoàng hôn đỏ rực. Sắp hết việc ở đây rồi. Tròn 1 năm sống trong Nam. Vài ngày nữa vào Bến Tre, rồi sang Bình Dương. Nếu nói về ấn tượng, thì vùng Tây Bắc, rừng ở Huế, miền Tây là 3 nơi đẹp nhất. Còn vùng duyên hải Nam trung bộ thì chưa đi bao giờ. Nhưng mình dám chắc ko có nơi nào thích hợp để đi chơi, nghỉ dưỡng, hơn ở ven biển Tây Nam Bộ. Mát quá chẳng muốn làm gì luôn. ***
Do dohoangviet gởi ngày 26.10 04:09pm
Dịch đã hết, dù có còn thì ở đây cũng chẳng mấy ai quan tâm. Công việc thì vẫn luẩn quẩn trong cái vòng lặp cũ. Mình đang thấy mắc kẹt giữa đi về và ở lại. Ở lại thì vẫn có việc, nhưng nhìn quanh, từ người cùng công ty, cho tới mấy thằng ất ơ ko thân thiết, khiến ta chẳng còn chút hứng thú nào làm việc, thậm chí còn thấy có lỗi, vì những ngày ko hiệu quả. Dù thu nhập nhận được đã khá hơn trước, nhưng mình vẫn nhìn nhận cv này không còn có tính chuyên môn cao, sắp tới phải tìm một cv khác có tính hoàn thiện kỹ năng cao hơn. Đã ở đây đc 4 năm rồi, đã từng có thời gian thân quen đến mức ngỡ đây là nhà, giờ mọi thứ ko còn như xưa, cũng là lúc nên rời đi. Giờ nếu về HN, thực sự cũng chẳng biết làm gì, ngoài đi đám cưới, ngoài em họ ra, thì là của những người bạn đã lâu chẳng liên lạc. Cũng chẳng còn thân, mình vốn cũng ko thích mấy đứa hay để ý đến cs người khác quá. Làm ơn đi, mình chỉ muốn yên ổn mà tập trung thôi, đừng kể chuyện thằng này làm đc cái này cái kia. Các bạn cảm thấy hạnh phúc khi khiến người khác ganh tị hay sao ? Độc hại và nhảm nhí. Tôi chỉ muốn nhận được xứng đáng vs những gì bỏ ra thôi, ko có nhu cầu quan tâm người khác nghĩ gì, làm được gì. Đến khi khó khăn, liệu có giúp nhau được gì. Có tiền mà vãn phải diễn cho xã hội xem, khổ thế . Làm bạn tốt, đừng tạo thêm áp lực cho nhau. Gặp nhau chém gió, ca hát, thể thao..., Là đủ rồi, rồi ai về nhà nấy. Thế nhé. *** Hôm qua, mình ngủ ngắn sau khi ăn, và chìm vào 1 giấc mơ rất đặc biệt. Một giấc mơ có ý thức, cố gắng để mọi thứ trở nên chân thật, hoặc hi vọng 1 phép màu nào đó có thể khiến thời gian quay ngược về 1x năm trước, được ngồi cạnh "nỗi tiếc nuối lớn nhất cuộc đời ", và hét lên thật to :""""". Cho đến giờ, vẫn chờ đợi và tìm kiếm 1 hình mẫu như thế. Chứ ko thể yêu và cưới theo kiểu chạy Đealine. Cũng chỉ sống 1 đời thôi mà. Hahahaha :))) ***
Do dohoangviet gởi ngày 03.09 01:04am
Không được dễ dàng sụp đổ như vậy.
Do dohoangviet gởi ngày 12.06 01:30pm
Dù sao viết ra cũng thấy ổn hơn là ngồi/nằm gặm nhấm những suy nghĩ trong đầu. Bình thường thì ko sao, nhưng khi rơi vào các tình huống phát sinh mâu thuẫn, mình trở nên nhạy cảm kinh khủng, nếu không hành động thái quá, thì cũng tự đầu độc mình bằng những suy nghĩ tiêu cực. Ở nơi đất khách quê người này, thật khó để gạt bỏ những suy nghĩ đó. Nếu như ở HN, có bạn bè để nói chuyện, có công viên để chạy cho toát mồ hôi. Thì ở đây chẳng có gì cả. Có bộ phim, có game, có người bạn ở xa để nt, nhưng cũng chỉ nguôi đi nhất thời. Đây cũng không phải lần đầu mình ở tình huống này. Dường như tìm lại bản thân mình của ngày trước là rất khó. Nhưng cũng không nên vì thế mà nản lòng.
Do dohoangviet gởi ngày 06.06 04:13pm
Làm cách nào để tập trung vào công việc, không sân si chấp vặt nhỉ ? Mình không thể đi công ty khác mà vẫn giữ lối cư xử cũ được. Tìm cách nào đó chấp nhận rằng, có thể mình sẽ không được tôn trọng, bị coi thường, hay gây khó dễ trong công việc. Nếu cứ phản ứng lại thì cứ dăm bữa lại bật sếp rồi nhảy việc thôi. Tìm điều gì đó ý nghĩa hơn, thay vì cứ chăm chăm tìm cách trả đũa. Và, để bản thân ở trong 1 không gian mở nhiều hơn, chứ đừng ngồi trong phòng.
Do dohoangviet gởi ngày 02.04 01:10pm
Không biết có vượt qua được kiếp nạn này không nữa. Giờ mình chẳng còn nghĩ được gì tích cực. Có 1 cơ chế nào đó gây ra những bất hạnh và xui xẻo trong cuộc sống này. Mà ở tuổi này, mình thấy mình thật yếu đuối để vượt qua. Từ những chuyện hồi mới 11 tuổi, rồi tới khi vào c3 tưởng sẽ yên lành, có vài năm đại học yên ổn chút, rồi giờ khi đi làm được mấy năm, cảm giác mọi thứ bắt đầu quay lại, cũng cô độc, hỗn độn không kém những ngày còn bé. Dù mục đích cuộc sống là gì, hay theo đuổi lối sống nào; thì ; không có tiền thật dễ bị tổn thương. Dù có chuyện gì xảy ra, cố gắng quay lại cuộc sống bình thường, tìm một người bình thường để gắn bó. Còn trước mắt, vẫn phải một mình chấp nhận và vượt qua khó khăn này.
Do dohoangviet gởi ngày 20.12 06:33pm
Lối sống của người miền Nam đc thể hiện rất đặc trưng qua cách chọn và sắp đặt các bàn ghế ở hàng quán. Một phong cách rất hưởng thụ. Người ta uống cà phê; cũng thường xuyên như người Bắc uống trà đá vậy; nhưng tâm thế khác hẳn; có j đó rất thư giãn và thoải mái. Chứ ko như mấy ông ngoài Bắc; đa phần đều vì mệt quá mà dừng lại ngồi trà đá; ngồi khom lưng xuống; tay cầm đt hoặc che cằm; như đang toan tính, ủ mưu điều gì đấy.
Do dohoangviet gởi ngày 22.11 12:50pm
Thất bại lần này khiến mình sẽ rất lâu nữa, hoặc ko bao giờ có thể chủ động vs 1 đứa con gái. Thôi được rồi.
Do dohoangviet gởi ngày 18.08 05:00pm
CMSN. Mong rằng sau này t gặp lại m có thể nc vô tư vs m như đối vs những cô gái khác, chứ ko phải làm ngơ chỉ để chứng minh thêm rằng t ko thích m. Dù với t m đặc biệt hơn người bình thường, nhưng mọi thứ rồi sẽ thay đổi thôi. Ta bắt buộc phải lớn lên, dù ko muốn điều đó chút nào. Rồi t cũng sẽ bắt đầu những câu chuyện của riêng mình thôi. Một lần nữa, chúc sinh nhật vui vẻ và nhớ giữ sức khỏe.
Do dohoangviet gởi ngày 05.05 05:35pm
Mình ko có ý định xen vào cs của nó. dù chỉ là mấy tin nhắn ngớ ngẩn. Nhưng hôm qua thực sự là trùng hợp, nên lỡ tay gõ vài dòng. Mà sao messenger ko cho phép ẩn tin nhắn đi nữa nhỉ. Chắc năm nay hoặc năm sau nó sẽ cưới thôi. Nay ghé thăm 1 bạn khác, cũng trùng hợp ghê, vừa để public relation xong. Và thế là hết. Reset ký ức được chưa nhỉ !. Bao giờ trả nợ quá khứ xong cũng tính chuyện lập gia đình là vừa. Cũng phải bắt đầu những câu chuyện mới chứ nhỉ !. Bảo hết dịch mỗi ngày chạy chục km, hóa ra cũng chỉ nói phét. Lẽ ra giờ này đang bị cách ly ở Lào, mà lại phải quay xe. Để quên chai rượu ở cty, buồn buồn mà chả có gì uống.
Do dreamer gởi ngày 15.04 02:39pm
chào việt =))))
Do lindathieu gởi ngày 24.08 05:24pm
Chào việt, nay ghé lại htt, vào lưu bút đọc lại, chị em mình tám chuyện từ năm 2013 giờ bẵng đi 5 năm rồi, em vẫn hay vào htt chứ?
Do dreamer gởi ngày 22.05 08:50am
Trời. Giờ vẫn còn vào cái này nữa hả? =))
Do dohoangviet gởi ngày 18.05 11:14am
Để cân bằng hơn, 1 tuần mình chỉ dành 2 buổi tối cho chuyện công ty. Cái văn hóa nó là vậy, ai biết chuyện người ý, thôi kệ. Không cần phải quá lo lắng. Trách hay mắng, kệ. Suy nghĩ cho mình nhiều hơn chút, không thể bỏ đatn lần thứ 2 được. Tuy nội dung ko phải do mình nghĩ ra, nhưng cũng chả có gì đặc sắc mà mình ko thể nghĩ ra được. Thế nên đừng cảm thấy mắc nợ ai điều gì.
Bình chọn
Bạn biết đến Hoa Thủy Tinh từ đâu?





Liên kết
User Online
46 người đang xem Hoa Thủy Tinh, trong đó có 0 thành viên và 46 khách