Bản không dấu Không cần phải treo hết lên ...
(Hoathuytinh.com) "Em năm nay 20 tuổi - là một cô gái sống nội tâm, khá rụt rè và hiền lành nhút nhát. Vừa bước qua cái tuổi mới lớn chưa lâu, chập chững mò mẫm bước vào đời em đã gặp nhiều chuyện không vui và không được như mong muốn. Từ chuyện đổ vỡ trong tình cảm đến chuyện phiền não của bản thân, tất cả mọi thứ cứ như một mớ bòng bong đang rối mù trong trí óc của em. Em đang stress nặng, mất niềm tin và cô đơn lạc lõng. Giống như cuộc đời chỉ là một màu đen – em nghĩ vậy và em dần trở thành một cô gái bi quan.

Em không có nhiều bạn nên mỗi khi gặp chuyện em cũng chẳng biết phải bày tỏ với ai. Có chăng chỉ là tự an ủi mình và đày đọa bản thân bằng cách tự nhốt mình tại nhà và chuyên tâm vào việc học - nhưng những suy nghĩ trong đầu cứ miên man làm tâm trạng em rối bời và không thể ngồi yên. Thuốc an thần là thứ em dùng đến trong những lúc như vậy. Em dùng thuốc nhiều hơn dùng cơm, sức khỏe em ngày càng đi xuống, em già đi trông thấy và ngày càng xanh xao hơn…


Anh là bạn của em, dù không thể đi sâu vào đời tư cũng như không thể hiểu hết những câu chuyện mà em đã từng mắc phải. Nhưng với cái nhìn từ bên ngoài, anh cũng có thể hiểu là em đang buồn chán, mắc bệnh trầm cảm và thất vọng về bản thân. Mọi người khuyên em nhiều lần, anh cũng khuyên em nhiều lần. Nhưng quả là khó để có thể lấy lại lòng tin cho một người đang nhìn đời bằng một màu đen u tối…

Một ngày, anh đến và mang tặng em một cây tre xanh lá. Em tròn mắt ngạc nhiên nhưng anh cười và giải thích rằng nên đặt nó trong phòng để mỗi khi gặp chuyện buồn – em hãy treo lên đó một món đồ. Làm vậy em sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Em vùng vằng cho rằng anh trêu chọc vì với em, cho dù có treo cả căn phòng này lên cũng chưa chắc đã đủ so với những gì mà em đang gặp phải. Nhưng anh thì ngược lại, anh quả quyết rằng sẽ treo đủ mọi thứ và như để chứng minh cho điều đó – anh bắt đầu nhặt lấy những đồ vật trong phòng và treo chúng lên cây tre. Những đồ vật nặng dần làm cây tre oằn mình trĩu xuống nhưng anh vẫn cứ tiếp tục và hì hục với công việc của mình.

“Nó sẽ gãy mất !” - Em thốt lên khi thấy cây tre như sắp gãy bởi không còn chịu nổi với sức nặng trên thân. Anh quay lại nhìn em bày tỏ sự thất vọng và chỉ tay vào những thứ xung quanh thắc mắc:
“Còn nhiều thứ quá, anh chưa treo hết mà.”
“Anh thật là ngốc ! Không cần treo hết, hãy tháo chúng xuống nếu không nó sẽ gãy mất.”
“Vâng ! Không cần treo hết.” - Như chỉ đợi có thế, anh nhắc lại câu nói và nhìn em mỉm cười giễu cợt. Em tỏ vẻ thắc mắc - anh liền vội vã quay đi và thò tay tháo những đồ vật đã treo lên cây xuống. Cây tre nhẹ dần và uốn mình đứng thẳng lên trở lại như hình dáng ban đầu.

“Em thấy gì không?” Anh ôn tồn giải thích “Cây tre này cũng giống như tâm trạng, như con người của em vậy. Nếu em cứ để vào đầu những câu chuyện không đáng nghĩ thì dần dần em cũng sẽ như nó vậy. Sẽ trở nên nặng trĩu, cong mình và gãy gập…Cho nên…”
“Không cần phải treo hết chúng lên, hãy tháo chúng xuống. Nó sẽ lại đứng thẳng như hình dáng ban đầu, phải không?”
Em nhìn anh mỉm cười và ngắt lời vội vã. Ngoài trời gió mùa thổi mạnh, cây tre lung lay, ngả nghiêng – nghiêng ngả. Nhưng rồi lại đứng thẳng - thẳng như hình dáng lúc ban đầu…


Không cần treo hết nó lên
Hãy tháo nó xuống.
Hoặc nếu không,
Thà để nó cong
Chứ đừng để nó gãy... "

Người ta nói: Khi một người có cái chân đau thì họ chỉ nghĩ về cái chân đau đó.. Điều đó có lẽ đúng. Một người đau, người ta chỉ nghĩ đến nỗi đau của mình, đau khổ vì nó, ôm khư khư nỗi đau đó, và thậm chí không muốn cho ai động vào. Họ tự dằn vặt mình và tỏ vẻ không muốn để người khác giúp đỡ, họ vô tình hay cố ý làm những người xung quanh khó xử hoặc buồn lòng. Nói thật, đấy không phải là mạnh mẽ gì, mà chẳng qua đấy là sự kém cỏi, kém cỏi và hèn vì nghĩ rằng mình không thể vượt qua được và cũng vì thế mà sinh ra tính tự phụ, bất mãn, nằm đó gặm nhấm nỗi đau. Hèn kém đến nỗi ngay cả tự bản thân cũng không muốn vượt qua, hạn chế mình ngay cả trong suy nghĩ ...chỉ muốn sống mãi với quá khứ đau buồn, chán chường với hiện tại và bi quan về tương lai ...
Em ạh..khi có nỗi đau thì phải cố gắng mà đứng dậy, vượt qua nó, chứ không phải là cứ để nó ngày càng nặng hơn, càng không thể chữa nổi. Ngã rồi thì phải biết đứng dậy, đứng dậy mà đi tiếp chứ không phải nằm ì ra đó mà kêu, mà khóc... Vẫn biết chẳng có người mạnh mẽ, chỉ có người cố tỏ ra là mình mạnh mẽ, nhưng tỏ ra mình mạnh mẽ không phải là bằng cách bất cần, để mặc mọi chuyện muốn đến đâu thì đến, để suốt ngày chỉ nói: Kệ tôi, mọi người đừng quan tâm đến tôi, đấy là chuyện riêng của tôi....

Hãy để nỗi đau đó vơi đi với quá khứ, với một miền xa xăm nào đó trong thâm tâm. Để thỉnh thoảng đôi khi nhớ sẽ lại có cảm giác nhói đau, nhưng đau để nhớ, đau để tránh, đau để không bao giờ bị đau như vậy - Và lúc đó hãy mỉm cười, không lãng quên vì nó đã là quá khứ. Hãy làm sao sống trọn vẹn với hiện tại và hướng thẳng tương lai...

Đối diện với chính bản thân mình, tự hỏi xem thực sự mình muốn gì, rồi từ đó thấy mình cần phải làm gì... Và hãy nhìn xung quanh một chút, có bao người đang nhìn em đấy. Họ có thể không giúp được em, nhưng ít nhất họ dạy em cách
quan tâm và mở lòng với người khác ...

Đưa tay đây, anh sẽ kéo em đứng dậy..
nhưng anh sẽ chẳng thể làm được gì

khi mà ngay chính cả bản thân em
cũng không muốn được tự đứng lên...
Hoathuytinh.com (Vui lòng ghi rõ nguồn nếu bạn sử dụng truyện này)
Sưu tầm bởi luckyday ngày 30.11.2009. Có 38166 lượt xem. Đánh giá:
Gởi truyện này Yêu thích Chép về máy Đánh giá: 5 điểm (3 votes)
Cảm nhận
Gởi bởi chau88 vào ngày 30.11.2009 05:11:56
Đôi khi mình cũng rất bi quan, lại hay suy nghĩ rất nhiều. Những lúc như vậy mình lại chẳng muốn tâm sự với ai cả, hông phải vì mìh k có bạn bè để mà tìm đến những lúc như vậy... mà chỉ qua là mình nghĩ mọi người cũng có những sầu não riêng, và không muốn vì chuyện của mình mà để họ phải lo lắng... Thay vào đó mình cũng có viết ra một tờ giấy, viết hết những gì mình đang phải đối mặt, rồi xé nó bỏ đi cũng là một cách có thể giúp mình trút đi tất cả những buồn phiền trong lòng......Có một người bạn đã nói với mình rằng cứ hay suy nghĩ lung tung rồi tự làm khổ bản thân, cứ để mọi chuyện bình thường và hãy nghĩ và nhìn nó một cách đơn giản thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn. WHAT WILL BE WILL BE
Gởi bởi tigon vào ngày 30.11.2009 07:01:46
Mọi lời khuyên đều vô nghĩa nếu như lòng mình đã có câu trả lời.
Gởi bởi rose222 vào ngày 30.11.2009 07:56:02
Gởi bởi tigon vào ngày 30.11.2009 14:01:46
Mọi lời khuyên đều vô nghĩa nếu như lòng mình đã có câu trả lời.
đúng thế đó.bài viết như đánh vào trái tim mình, nhưng mình thật sự vẫn không thể cởi bỏ.có lẽ đến một ngày không xa....mình sẽ làm được.hy vọng thế.
Gởi bởi ngophuocthien vào ngày 30.11.2009 08:47:30
Hay quá! Anh chàng này thật tinh ý và sâu sắc! Đối với bản thân mình thì tình huống này ít gặp bởi mình là người cởi mở, sảng khoải, chắc có chuyện gì làm mình quá âu sầu đến một ngày.

Nhưng một số người bạn và người thân mình đã từng ở trong tình trạng này và lúc đó mình thật sự không biết phải an ủi hay khuyên bảo họ thế nào. Những lời nói, lời khuyên lúc đó dường như sáo rỗng mặc dù trong thâm tâm mình luôn mong muốn họ an vui, hạnh phúc. Khó, quá khó!

Mình sẽ phải cố gắng, cố gắng hơn nữa!
Gởi bởi rainbow14102 vào ngày 30.11.2009 10:00:50
chính mình phải tự thương lấy bản thân,hãy làm được điều đó
Gởi bởi quynhanh vào ngày 30.11.2009 13:01:16
thật sự thì chả ai có thể giúp mình...ngoài trừ bản thân mình.,,,,cũng đã từng như cô bé trong truyện....cũng dùng thuốc an thần thay kẹo...nhưng nó chả làm ta ngủ đc mà chỉ chập chờn mê man....nếu bạn mạnh mẽ....thì bạn hãy tự đứng dậy và chứn minh với cđ rằng bạn xứng đáng để nhận những điều hạnh phúc và tốt đẹp...bạn sẽ làm dc....nhưng đồng nghĩa bạn cũng mất đi 1 thứ ....đó có thể chính là cảm xúc và sự rung động của chính mình...có thẻ bạn trở nên trầm tư hơn và cũng có thể bạn trở nên vô tư,vô tâm......dù sao đã đứng lên đc thì phải sống cho tốt.....
Gởi bởi mystery1122 vào ngày 30.11.2009 17:54:50
Một sự trải nghiệm đầy thú vị,mình cũng đang gặp rất nhiều rắc rối và bây giờ thì mình biết phải làm gì rồi!cảm ơn bài viết của bạn nhiều nha!
Gởi bởi mdrocket vào ngày 30.11.2009 19:51:22
nói đi, cuộc đời mang về bao sóng gió,
cuộc đời mang về bao đớn đau.
trái tim tôi đau nhưng tình yêu sẽ mãi rực sáng
. ngã nhưng rồi đứng dậy,
lả đi nhưng rồi đứng dậy..
nếu thiếu đi sự cố gắng thì khả năng chiến thắng bằng không. tôi và bạn sẽ cố gắng. try my best
Gởi bởi napoleonct vào ngày 01.12.2009 02:15:07
uh, đúng rùi
sự việc nào thì cũng đều có cách giải quyết, quan trọng là we tìm ra lời giải cho sự việc đó.
Và còn một điều quan trọng nữa là từ lúc nói đến lúc ta hành động, thật sự là rất khó khăn.........giống như tui bây giờ vậy....... thật ko dễ dàng chút nào
Nhưng mà có người đã nói rằng gặp chuyện gì khó khăn thì cứ cười 3 tiếng rùi sự việc sẽ qua đi
mong rằng như vậy. Chúc mọi người hãy yêu đời và có thật nhiều quyết tâm với cuộc sống.
Gởi bởi khuvuonnho vào ngày 01.12.2009 10:40:22
Co lẽ tôi cũng đang như cô bạn trong câu chuyện này, tôi không thể làm gì giúp đỡ ba mẹ, anhc hị tôi, tôi chỉ biết nhìn thấy ba mẹ anh chị mình buồn khổ, đau đầu với những nỗi đau về thiếu thốn, tôi biết giời việc của tôi làm được là cố gắng học thật tốt để có kết quả thất tốt và có được việc làm tốt, tôi nghĩ được như vậy, tôi biếd9u7op7c như vây nhưng sao tôi vẫn bị những chuyện kia ảnh hưởng và chẳng viện nào ra việc nào hết! khi tôi đọc bài này rồi có lẹ tôi sẻ trút bỏ được phần nào để làm tốt được việc mà tôi có thể làm! Cám ơn bài viết! cám ơn người đã dang bài này nhé!
Gởi bởi cafe_mot_minh_83 vào ngày 01.12.2009 14:56:35
khả năng của con người có hạn, ta k bao giờ làm dc tất cả, ta chỉ cần cố hết sức mình, làm thế nào để k hối hận về sau. Vậy là ổn, Mọi ch xảy ra, ta mặc kệ. Như cây tre kia gió thổi bao nhiêu đi nữa, nó vẫn đứng thẳng, vẫn trở về hình dáng ban đầu.
Gởi bởi tia_chop_mau_lam vào ngày 02.12.2009 00:58:19
hanh dong khong the lam nhu loi noi duoc nhugn du sao do cung la mot huong giai quet trong luc tuyet vong
Gởi bởi cobephuthuy_tp vào ngày 02.12.2009 01:22:30
có lẽ m cũng hơi giống bạn về hoàn cảnh sống và tâm trạng.Đôi khi m gap chuyện buồn,học hành điểm chác ko như ý m chả bít nc tâm sự vói ai
m ko có nhieu ban.Mà những người bạn của m thuòng chỉ la chơi bời.Mchar chơi thân với ai nên m cung ko mún chia sẻ với họ wa' nhìu
m sợ khi bit tâm su ò m rồi họ se chê bai va ko chơi vói m nua
ah.Nhưng m ko có người ấy như bạn dể chia sẻ,để đc an ủi.Bạn thật là 1 người may mắn
Gởi bởi mylife vào ngày 02.12.2009 02:42:19
"Hãy để nỗi đau đó vơi đi với quá khứ, với một miền xa xăm nào đó trong thâm tâm. Để thỉnh thoảng đôi khi nhớ sẽ lại có cảm giác nhói đau, nhưng đau để nhớ, đau để tránh, đau để không bao giờ bị đau như vậy - Và lúc đó hãy mỉm cười, không lãng quên vì nó đã là quá khứ. Hãy làm sao sống trọn vẹn với hiện tại và hướng thẳng tương lai..."
Gởi bởi ngocnga vào ngày 02.12.2009 10:32:46
bai viết này chính là tâm trạng của mình hiện tại...cám ơn rất nhìu
mình đã từng nghĩ sẽ ko ai có thể hiểu dc mình.
Gởi bởi manhvung vào ngày 02.12.2009 15:44:46
Đúng!
Gởi bởi kute vào ngày 02.12.2009 18:20:10
đứng dậy mà đi về phía trước, đừng ngoảnh lại sau lưng!
Gởi bởi funny vào ngày 05.12.2009 19:52:02
bài viết này thì ko đúng tâm trạng em hiện tại ,lâu lắm rồi em ko bi quan ^^ nhưng có 1 câu khiến em chú ý:" chẳng có người mạnh mẽ, chỉ có người cố tỏ ra là mình mạnh mẽ"
Gởi bởi tueftu vào ngày 08.12.2009 13:26:09
Không cần treo hết nó lên
Hãy tháo nó xuống.
Hoặc nếu không,
Thà để nó cong
Chứ đừng để nó gãy... "
rất hay, rất ý nghĩa
Gởi bởi hoaighi_abc vào ngày 21.12.2009 17:05:13
4 câu cuối là hay nhất ^_^
Đưa tay đây, anh sẽ kéo em đứng dậy..
nhưng anh sẽ chẳng thể làm được gì
khi mà ngay chính cả bản thân em
cũng không muốn được tự đứng lên...
Gởi bởi vialy1306 vào ngày 02.03.2010 14:41:08
câu chuyện thật hay và ý nghĩa.
mình cũng đang có trong tâm trạng buồn, tâm trạng không giống như bao tâm trạng khác. cách đây mấy hôm tưởng chừng như mình không thể vượt qua được nhưng cuộc sống hân hoan đã kéo mình trở lại. hy vọng rằng các bạn hãy như mình đừng nên để những gánh nặng không đáng có trong lòng để hướng những điều tốt đẹp hơn trong cuộc sông.
đời mãi đẹp trong mắt bạn!
Gởi bởi haveaniceday vào ngày 04.05.2010 11:57:02
Không cần phải treo kéo hết lên.
Gởi bởi luckyday vào ngày 01.07.2010 11:43:34
Không cần phải treo hết lên...
Viết cảm nhận
Bạn phải đăng ký và login để gởi cảm nhận. Bấm vào đây để đăng ký
Sự kiện
Bình chọn
Bạn biết đến Hoa Thủy Tinh từ đâu?





User Online
99 người đang xem Hoa Thủy Tinh, trong đó có 0 thành viên và 99 khách